Thứ Ba, 19 tháng 5, 2009

Interview Catalin Taranu — Part 3

In the last part of the Catalin Taranu story the chief protagonist mainly has the floor. Except for the first section on Japan I have hardly added any comments and the text is an fairly literal transcription of Catalin’s words.
My social life isn’t what it used to be; I am no longer addicted to going out every day. Sometimes I am quite content just spending a day by myself at the computer.
Catalin ‘fresh 5-dan’ Taranu, 10th of June 2002, Nagoya, Japan

For the sake of good order I present a timeline of Catalin Taranu go facts:1973 March, born in the town of Gura in Rumania
1989 April, Catalin played his first game of go
1989 October, his first tournament, a perfect score as a 6-kyu
1990 September, as a 4-kyu beat his first 4-dan (!)
1991 to Bucharest for studies, playing with Christian Pop a lot
1993 with a score of 7 out of 10 obtained 6th place in EGC at Prague
1995 to Nagoya, Japan, at the invitation of Saijo 8p
1997 reached 1p, shortly after 2p, won 5th Fujitsu
1998 reached 3p, won 6th Fujitsu
1999 reached 4p, won 7th Fujitsu
2001 June, admission to the 'strong' pros by attaining professional 5-dan ranking
2008 European Champion
Living in Japan isn’t easy. This is especially true when it involves a foreigner resident in the country of sumo wrestling and pachinko. One hears sometimes that Japan is a close society, and that it is very hard to penetrate. ‘Either the person in question goes native, or he/she will never feel at ease amidst Japanese,’ is a fairly generally accepted opinion.
Apart from the conventional wisdom above it often seems Japan watchers stumble over one another to sell best the same dubious but well sounding platitudes in a taking (book) form. So a bit of an explanation of this is called for.Vice versa offering and accepting sometimes the rawest emotions is a custom current in many societies. Japan definitely does not belong to these. Morals do slacken a bit due to a rampant unemployment, but compared to inhabitants of other countries the Japanese are still strict and controlled. This doesn’t affect foreigners very much because the impression the average Japanese has of countries overseas and their inhabitants comprises among other things a kind of unlimited freedom. This more or less licenses the ‘gaijin’ (foreigners) not to take much notice of social rules and agreements. As a rule the Japanese are very friendly towards foreigners, whether they know the language or not. For foreigners that want to feel a little more at ease, learning the language and acquiring the local customs form the first challenge.The surprise in store for the serious student of Japanese after a couple of years of studying his head off is that even mastering the Japanese language well one gets nowhere fast with one’s customary standards concerning the contents of a conversation!

Apart from the conventional wisdom above it often seems Japan watchers stumble over one another to sell best the same dubious but well sounding platitudes in a taking (book) form. So a bit of an explanation of this is called for.Vice versa offering and accepting sometimes the rawest emotions is a custom current in many societies. Japan definitely does not belong to these. Morals do slacken a bit due to a rampant unemployment, but compared to inhabitants of other countries the Japanese are still strict and controlled. This doesn’t affect foreigners very much because the impression the average Japanese has of countries overseas and their inhabitants comprises among other things a kind of unlimited freedom. This more or less licenses the ‘gaijin’ (foreigners) not to take much notice of social rules and agreements. As a rule the Japanese are very friendly towards foreigners, whether they know the language or not. For foreigners that want to feel a little more at ease, learning the language and acquiring the local customs form the first challenge.The surprise in store for the serious student of Japanese after a couple of years of studying his head off is that even mastering the Japanese language well one gets nowhere fast with one’s customary standards concerning the contents of a conversation!
Displaying a colorful gamut of emotions combined with revealing personal secrets, which always works nicely to get to know new people in the West, is utterly useless here. So as a good gaijin with the best of intentions you come away with a flea in your ear for a couple of times and get looked at as if you come from Mars, before you learn that in Japan ‘doing something’ together is the social cement that builds and maintains friendships, and that words and emotions can almost be dismissed as accidental.The stranger who has succeeded in making Japan his/her home will the other way round have a very hard time moving about freely in a foreign society again, where you can laugh, cry, and say strange things in season and out of season. When Catalin came to Japan he knew neither the language nor social standards. Still he had quite an edge over the run-of-the-mill foreigner: he did have something he could do together with Japanese.
When I first came to Japan I was very proud of myself and of my go achievements. I had that attitude of ‘look, I may come here to learn but really I already know everything’.After my arrival I could join the insei league in Nagoya. Finishing first there over a year’s period was the only way to be recognized as a professional. Saijo took very good care of me and I really owe him everything.Look how strong I am, see how clever!
My attitude originally only made me unbelievably stupid. Saturdays and Sundays I used to play my insei games and I showed them to Saijo at home afterwards. I kept talking all the time, I showed Saijo everything and told him exactly what was the case and what I thought with every move. Time and time again I was holding a post mortem all by myself as if crying out: ‘Look how strong I am, see how clever!’ And there was Saijo on the other side of the board, looking on patiently with every once in a while a smile on his face. Sometimes also he made a funny face or stared into nothingness a bit bored. But he was always very, very patient with me and never interrupted.After a while it dawned upon me that it was a bit strange that I was using my games to tell Saijo what the game was all about while he never spoke. It still hurts when I recall the realization when I finally caught on to how unbelievably stupid I was carrying on.So from that moment on I tried and restrained myself. I talked less and less and but for an incidental question I didn’t speak much more. And, lo and behold, Saijo sensei started explaining and commenting more and more. Now the proper learning really started. I finally had access to his enormous knowledge of the game and realized once again how dumb I had been not to give him more room before. Nevertheless I couldn’t restrain myself completely and every once in a while I fished for a compliment. When Saijo showed me something, I would say: ‘Yes, yes, I’ve been thinking of that; I ended up not playing it but I have given it a lot of thought’. At which Saijo regularly answered: ‘Very good, very good’. Although I think I didn’t really deserve it he always was very friendly. A teacher like Saijo is a must.
So little by little first my pride and then my conceit went overboard. For you know, we have a lot of superfluous pride, such a tremendous lot. I just said that Saijo was friendly but in the first place this really concerns didactic technique and not friendship. It goes to show that Saijo is a first rate teacher.What I mean is this. You can try to tell someone something in a manner like: ‘You must do it this or that way’, but this will almost inherently cause a reverse reaction. If as a teacher you try to force an idea upon the pupil chances are that this doesn’t work and that the idea will be rejected. Then the teacher can of course try and face the pupil down and press home vigorously that he knows what he is talking about, but Saijo knows as no other that mostly the result is that both parties use up a lot of energy without making any progress. So he waited for me, abundantly clearly being of the opinion that the pupil must ask for knowledge of his own accord.That Saijo dodged a direct teacher pupil confrontation is what helped me most on the road to being a pro, I think. It lasted about two months before I quieted down a little. Having a teacher like Saijo is really a must to climb the ladder. I understood from stories of foreign insei in Tokyo that a teacher doesn’t have to be on such terms with the students. For that reason alone becoming a pro there seems to me to be very difficult.
Mathematics and Attitude
Although my interest and training in mathematics originally came in handy with learning go, I don’t think a mathematical approach is the key to top level go. Like I said before, the right attitude is in my opinion much more important. I don’t exactly know about intelligence and talent. Every once in a while people compliment me that I must be very clever to be such a good go player. Only that is not true at all. Also, I don’t really excel at other games; the only one I play fairly well next to go is the computer game of civilization. There are so many things you have to take into account in this game and you have an enormous liberty to make decisions; it is definitely a bit similar to go. But all right, talent for playing go has nothing to do with cleverness in daily life. Therefore it is not my aim to become more clever but to improve my attitude. This has already made considerable progress but probably not enough yet.I think it is more important to overcome your own weak points (=attitude) than of beating the strong points of your opponent. Confidence, of course, has a great deal to do with that. As long as before playing a game against a 9-dan I have the idea that I can’t expect to win, losing seems to be almost the only option open. When I played a couple of games on the Internet Go Server against Yamashiro 9p we won the same number of games. But I only found out it was him the next day. If I had known before that my opponent was a strong 9-dan pro I probably wouldn’t have been able to win a single game.with confidence everybody can exploit his strong points
With confidence everybody can exploit his own strong points to get further as a go player. I don’t know whether that will do you any good in daily life. I know a handful of pros that are a bit strange socially and that also reflects on the go board a little. But if you have a good look how strong they play they demonstrate a terrible force in a less conventional approach. I think there are many ways for a human being to make peace with yourself, being satisfied in a positive way with who you are and what you do. Some do yoga exercises or a religion, others play go. One time I got into conversation with Go Seigen he also spoke of religion a lot. I felt strongly that for him the game of go was closely related to religion.
Attitude and technique
It is funny that my technique hasn’t really changed or improved much in recent years. Digging into difficult joseki or studying tesuji is not what made me grow stronger. Today more than ever, by the way, joseki study has come to be seen in an entirely different light. So many breakthroughs have been made; and countless corner patterns have been unsettled. The situation seems to be that a lot of joseki books have become out of date. One thing is for certain: so many complicated moves are possible that it will take some time before clarity can be brought about.During my years in Japan I have experienced a kind of mental growth and that is of the utmost importance for climbing higher up. For that matter, it is in no way perfect; sometimes I have little control of myself in a game and lose in a very unprofessional way. I have experienced a mental growth.
For the Fujitsu Cup in 2000 for instance I played against Florescu and I was properly taken in. After the opening my position was good, no, I thought it was even great. Thinking too much of this is a danger in itself, of course. Well, I thought I could easily wind up the game and didn’t pay the proper attention for a moment. Florescu got a chance and he exploited it in a masterly fashion. For once the fighting gets on its way it is just like a struggle for life or death between two cyclops that don’t really see what’s going on but make up for that with fighting spirit and power.
Once you have ended up in such a phase of exchanging right hooks and left straights it is very dangerous. Top players in Europe are fidgeting to use this raw power on the board and go for it all the way. They have an unbelievable fighting spirit. That is why it is very important to respect your opponent at all times and never to think that winning the game will be a piece of cake. This attitude is attained with the mental power every strong go player has.
Respect is important but on the other hand you need to learn and handle unrestrained avidity of the opponent. I have a good example from a couple of weeks back. In the morning I went shopping on foot and when I returned I saw that my bike had been pinched. I had owned it for a couple of years so this really p-put me in a bad mood. Just when I was going to open my front door my neighbor came out with a bike on the shoulders. I had another good look and it actually was my trusty bike, minus the lock then. I addressed the neighbor: ‘Say, that looks a lot like my bike.’And the man says without giving a wink: ‘Is that so? Well here you have it back.’ And he makes some small talk without offering an apology and acts like nothing has happened. At a moment like that you feel as if your opponent keeps playing tenuki while his stones are on the verge of death. A sort of a mixture of rage and indignation. Staying calm and considering carefully are of course the best things you can do but to demonstrate that self control isn’t always easy. The bike incident with my sticky handed neighbor finally ended before it began. However, on the go board it happens all too often that your opponent leaves you no choice but seriously to go for his stones and catch them. On the Internet often you seriously have to go for the opponent stones.
This goes especially for games I play on the Internet. Even top players who should know better keep on playing thin moves and simply ask to be taken advantage of. The trouble is that in lightning games this (playing too thinly) isn’t a bad idea at all. Under time pressure it isn’t easy to find the only correct sequence of moves that catches all the stones.A week or so back I played against Nakao Jungo, a 7-dan pro from Nagoya. That guy is really unbelievable; he seemed to play honte (the proper, honest move) every move; it was solid through and through and there wasn’t a cinch in his armour! This way of playing may be a bit typically Japanese style. People here sometimes seem to prefer losing with playing thick moves over winning with a sequence of thin moves.Anyway, it is absolutely wrong to lose your patience with your opponent and feel anger, although every once in a while this really is understandable. Definitely, when your opponent simply forces you to try and catch his stones, it often gives a bad feeling. Of course it is a legitimate and possible way of playing: ‘Ha ha, I’m not going to defend, I just keep taking away your territory and if you want to win this game you’re going to have to finish off my big group for a start.’ In a game where the players are approximately of equal strength this isn’t easy at all. Particularly with little time the ‘thin player’ will even get away with it. Countless times on the Internet Go Server I knew for gospel truth: if only I had five extra minutes I would certainly be able to catch his stones. Ah well, you don’t have that time and you fail, you lose, opponent happy.
Mental Power of fighting Spirit
In my view mental power is at least half of your playing strength. It is a kind of superconfidence, perhaps a combination of experience, knowledge of the game, and tenacity. When I played against the Japanese top pro Otake I encountered this. Through some cause or another Otake wasn’t at his best and he wanted a little too much. I managed to take advantage of that neatly and when I later spoke with pros who had been following the game I was told that through my successful action the game should have been over and Otake should have lost. What happened then during the game, I will not forget easily. I simply felt Otake’s mental power press down on my brain. I think you must have been in a similar situation to understand what I am talking about.All top players have this capacity to nail someone down and make him feel, as if hypnotized, that he is nothing but a victim who doesn’t stand a chance, seemingly with the power of the will alone. In Nagoya I had a similar experience in a game with Baba 9p. I fear I still have a lot of work to do before I can keep myself together enough and have a chance against go greats. The will to win can help here of course but Saijo once addressed me seriously about this. He told me that wanting to win at all costs reduces your chances of winning rather than enlarges players have the capacity to make you feel like a victim who doesn’t stand a chance
The mental power I just mentioned and things like ‘kiai’ (fighting spirit), and the will to win all are important and at times necessary to play a good game. But a fine line separates exaggerating things from honest confidence.
But this apart, I really, and I mean really, was bent on winning the game for my promotion to 5-dan. Never before in my whole go career I had been so strongly determined to win a game. I had been preparing for this game mentally for a while already and among other things I had been talking seriously with Nakane 7p about how he had done it. Some pros need three or four tries to reach 5-dan, others never make it. You might compare it with toppling domino tiles. You need time to get so far that one more victory will bring you promotion. Lose that game and everything collapses and you can start all over again. For a lot of pros it takes some time before they have gotten over it.

Interview Catalin Taranu — Part 2

Just before Catalin defeated a Rumanian top player in The Romanian Cup of 1990 as a 4-kyu, he had been playing an international tournament. This was in Prague the same year. He tells what things were like at the time in Rumania, the country once known under the name of Dacia and constituting a province of the great Roman Empire.
At the time it was a golden age for the Rumanian go federation, because we were always assigned a sizeable amount by the government. This grant was among other things used to sponsor players and have them play in tournaments. Originally I was meant to participate in the youth world championship in Prague, but I discovered on the spot that I was already too old for that. I was still seventeen all right, but my eighteenth birthday was before the date the tournament was going to be held. Tough! I comforted myself by playing the regular tournament and did not bad in it, 4 out of 5 I believe, but it may also have been 5 out of 6.
After that it was the Romanian Cup, after which (at last) I was promoted to 1-dan immediately. Promotions come a little faster now, but then they were quite slow. The Ing Cup tournament in Amsterdam, held in March of 1991, was my first tournament ‘really’ out of the country, out of Eastern Europe. It was in a period of revolutions and great changes in all kinds of respects, not only on the map of Europe. The stable support the Rumanian go world had enjoyed, threatened to disappear, and to top it all off the secretary and great support of the federation, Georgi Stihi, stepped down. He was the one who made things actually happen, and without him chaos threatened. Entering the West with Eastern European currency is not much of an option, and it looked like nobody cared any more whether participation of Rumanian talent in tournaments out of the country was still sponsored. I then first accosted Stihi myself. Unfortunately he was so frustrated with certain people in our little go circle, that in spite of a few promises nothing happened. There was nothing else to do but try with the bureau that was occupied with federations and mind sports. I don’t exactly know who it was I met, but I think it was even a secretary of state, someone who had been a very famous handball player once. I arranged that a few phone calls were made and soon after everything was settled. Though it was a pity all formalities took some extra time and I ended up missing the first round, which brought me a loss by default.
The go circle in Rumania and the adjoining countries was an almost ideal surrounding to become stronger. Most people knew each other, and because usually the government arranged accommodation for the participants, at night we also were together to play go and to study. It was an extremely pleasant surrounding, that fitted very well with my go madness. In Amsterdam this was quite different; I knew nobody and didn’t feel at home; I clearly didn’t belong there. All the same I jumped at the chance to compare strengths with others in the West. I always got along fine with my math friends or my Rumanian go acquaintances, but basically I was (and am) a bit shy and don’t start a chat with a total stranger that easily. One time Guo walked over to me and started a conversation and was very friendly, but I just stood there. After all I was fairly isolated in Amsterdam, and although staying over I still enjoyed the Amsterdam hospitality, I didn’t really make new friends, that was only later.
Catalin didn’t play very well in the third Ing Cup, he ended sixteenth, but he did beat Ralph Spiegl (5-dan, Austria) and Rudi Verhagen (then still 4-dan). Not at all bad for a recently promoted 4-dan, especially considering Catalin only played the game for less than two years. What can you do but jealously shake your head and once more take a book of life-and-death problems from the dustiest shelf and open it?
To rub it in once more, a quote from one of Catalin’s Rumanian go friends, Radu Baciu: ‘We once were a small group of Rumanian go players at the Belgrade Grand Prix tournament. Among us, we were all of 4- to 5-dan strength and we also had a freshly promoted 1-dan named Catalin Taranu. He achieved the best result by just winning the tournament. In Rumania we didn’t trifle at all with promoting people at the time. That’s why his convincing result only brought him a 2-dan diploma. There was nobody in our group who doubted that Catalin was a go prodigy. All we wondered about was how much he would accomplish and how long it would take him. By the time we were back in Bucharest, Catalin didn’t allow any doubt about what things were like. Within a few months he was promoted to 3- and then to 4-dan. Catalin performed a feat nobody in Rumania had ever yet managed: steaming from kyu level to 4-dan within a year.’
I grew stronger by leaps and because at the time (early nineties) the strongest player in Rumania was a 4-dan, I often played among the top boards in tournaments. I remember well that Sorin Gherman was regarded as by far the strongest Rumanian player; he was the first to be promoted to 5-dan. When I played him as a 2-dan in his first tournament after the promotion, I creamed him up. But that shouldn’t make you think I could win every game I played; most of the time I had reasonable results, but for example the two times I entered the Romanian Cup, I only scored 3 out of 6. I lost to Robert Mateescu, whom I had beaten only a year before. I also was no match for Mihai and Chattar. Weeks after those games I still met them in my dreams or remembered them suddenly in the daytime, far from a nice experience!
In 1991 Catalin left Vatra Dornei for Bucharest to study information theory. (Part I has wrongly that Catalin lived in Vatra Dornei till 1995.) Until then his parents hadn’t paid much attention to their son’s go fanaticism, but gradually they started to worry about Catalin’s academic achievements. They had ample reason to do so. Catalin only grew more fanatical, with his mathematical interest for the first victim. After 1990 he played in every tournament he could get to and at university with Cristian Pop for a room mate it was also go that came first. There was a small go club there with a number of fanatical players. So Catalin spent his time excellently, albeit not at university.
When I had to double a year at university my parents didn’t like it. They worried what should become of me. I must say though that both my father and my mother never asked me to give up go or tried to force me to do so. By the way, I also was the strongest chess player of my age in the vicinity of Vatra Dornei. I even played in a few tournaments and got reasonable results without any study of openings and the like. But my chess was never serious and once I started playing go it was over.
Did you always play to win?
Of course. I was young and ambitious. Winning wasn’t everything but it was very important. I stopped feeling that fire and that ambition at all lately; probably that is the cause that I lost a couple of games.
Does that have to do with age?
No, I don’t really think so; I have the idea that it has more to do with what kind of a person you are, with your character.
Were you satisfied with your own play during tournaments, and could you really feel yourself growing stronger? Did you study a lot for tournaments?
My play was reasonable, but certainly not perfect. Nevertheless I really felt progress by the tournament and that in turn again confirmed my confidence. May be you know those opening books by Sakata, I often used them and I picked up much from it. I studied a lot of joseki then, now I hardly do. It helps if you have a good memory for go. Situations on the board I can fairly easy remember if I have a good look at them. I have a friend who has a very good memory for stories and jokes and the like, but for that kind of things my memory is a sieve.
Saijo Sensei is a fairly well known figure in the international go world. This good-humoured 8-dan pro seems to be most content if he can tell about the game of go, is given a chance to teach beginners the rules, or can give advanced players a few pointers about shape and tesuji. Catalin met Saijo for the first time in Prague at the 1993 European championship. Catalin played here as a 5-dan and with 7 out of 10 earned sixth place. His results and opponents were, in that order:
Peter Zandveld, 4d
Sorin Gherman, 5d
C. Nishimura, 5d
Alexei Lazarev, 6d
Farid Ben Malek, 5d
Frédéric Donzet, 5d
Laurent Heiser, 6d
Naoyuki Kai, 6d
Andras Göndör, 5d
Rob van Zeijst, 6d
All in all a convincing result. In Prague however a possible position as a candidate professional in Japan wasn’t brought up yet. This only came about the year after in Maastricht. ‘Saijo sensei has always been very nice, but he was certainly not a talent scout who picked out people that appealed to him. One moment I gathered my courage and accosted him to ask the direct question. His answer was a diplomatic: ‘Hmm, that might be difficult, but I’ll have a look.’ So much for that approach.’
Though Catalin didn’t play so strongly in Maastricht and had to settle for fourteenth place, he did well in a two stone handicap game against Saijo. He got the better of Saijo and at the same time could convince him of his dedication to go.
How well Catalin had succeeded in this appeared rapidly:
You can imagine what I felt like when shortly after Maastricht I got a message that I was welcome in Japan, and that Saijo had arranged a spot for me as an insei!

Interview Catalin Taranu — part 1

Catalin Taranu, a 28 years old Rumanian who succeeded in becoming a pro in Japan, has been promoted to 5-dan in June of 2001. This means that he entered the ranks of the ’strong’ pros. In his favourite bar / pub he tells Pieter Mioch about himself, Rumania, and his life in Japan. On this page the first part of the Catalin Taranu story.

As a background for the Carpathian mountains in the North, turning into the Transsylvanian Alps, Rumania finds its place / accommodates itself in South East Europe between Ukraine, Hungary, Yugoslavia, Bulgaria, and the Black Sea. In spite of the beautiful nature and the many ideal ski resorts, the outside world, indulging in movies, knows Rumania mainly because of ‘The son of the dragon’. This cruel young man, Vlad ‘Pole Man’ Tepes, was born in the 15th century in the town of Sighisoara. Usually he is referred to by his family name, Dracula. As far as we know he is no ancestor of Catalin Taranu.

Catalin was born in the town of Gura Humorului in the district of Bucovina on March 31st of 1973. In the mountainous North of Rumania his father was politically active in the Communist Party. Before he retired he filled among others the post of mayor of Gura Humorului and later of Vatra Dornei. The mother of the Taranu family teaches biology in school. Catalin’s elder brother, as far as we know not a go player, is named Cristian. Because of his father’s political career, they needed to move house every once in a while, and when Catalin was seven years old, this made him end up in the city of Suceava, in the region of the same name.

Moving around all the time wasn’t much of a problem for me. Of course, right after moving it is difficult for some time, but I always welcomed the chance to meet new people and make friends. When you’re young, that’s easy.

Before Catalin went to Japan, he lived in Vatra Dornei, and this town with less than thirty thousand inhabitants meant an opportunity to get acquainted with the game that would change Catalin’s life dramatically.

Why the go players from Vatra Dornei are so strong? Well, that’s because of the fresh mountain air, of course.

Catalin tells with a smile over a glass of wine. And believe it or not Vatra Dornei turns out to be indeed a kind of spa where one can enjoy medicinal baths and clean air.

Catalin played his first game of go in April of 1989, due / owing to his mathematics teacher Cristian Cobeli (also assistant professor at the Rumanian Academy of Bucharest). Cobeli, a man of mathematical consequence, had reasonably successfully set up a little go class. It was here that Catalin learnt about the game from China; he played with Cobeli and ‘first generation’ students Marcel Crasmaru and Petru Oancea.

I was convinced my future would be in mathematics. To me, the world consisted of digits and variables; I was all taken by mathematics and Cobeli was a very good teacher and coach. Until my 15th at least my whole life revolved around mathematics and my preparation for the national mathematics Olympiad, in which I participated several times. This Olympiad is in a number of rounds; it starts at school, next regionally, then in provinces, and if you’re very good you can enter the nation wide finals.

Catalin never managed to reach the national finals and probably the go world can call itself lucky. Had he ever attained such a high mathematical level, he might have never indulged in go so much.

The big minus of being so completely absorbed by mathematics is the loneliness. Studying and preparing for a meeting becomes the main focus of your life, and the bottom line is that you do that all by yourself. Although I was completely taken with mathematics, I never enjoyed that loneliness. Especially not when you study your head off for a year with as your only goal to perform well in the Olympiad, and not make a mess of things on the great day in all of three hours’ time. Go at least is a two person thing; that was quite an improvement for my social life, going from one to two. From the moment on that I came into contact with go, mathematics soon took second place. This is not to say that I wouldn’t have stopped it anyhow, because of the antisocial character of a mathematical career. Whatever, all the passion I ever had for numbers easily transferred to go. I was totally crazy about go.

From my twelfth my life ‘really’ started. Vatra Dornei was much more interesting than the places I had lived before. Cobeli taught part time at the school I attended at the time. Teaching in the middle of nowhere was a way for him to concentrate on his own studies; he was well on his way to become a professor in mathematics. Cobeli was a cool breeze at school, and I often visited him after lessons to borrow new books. I think that at the time Cristian Cobeli was about shodan in strength. In April of 1989 I played my first game of go. I don’t exactly know why, but I remember that period well. The first two months were agony. Although I thought I understood the rules and the game certainly captivated me, I really didn’t know what exactly to do. I gave it a shot and hoped I’d become a little better fast.

I think this is the only weakness of go, that starting period in which beginners get the rules explained but can’t really do anything with them at all. The two months it took me to get a grasp of what really was the general idea, are no exception. Only people slightly obsessed with the game will come out on the other end of this. In that respect chess players are a lot better off, there may be more rules but the goal and the way of playing become clear much sooner than with go.

Catalin’s mathematics teacher meant a goldmine of mathematical wisdom and new ideas for Vatra Dornei. Many a teacher will envy how much Cobeli managed to achieve with his pupils. In Catalin’s period there were certainly not dozens of go players-to-be. The number remained under ten, but strange enough all of Cobeli’s wards fairly easily reached dan level. After the first generation of players already mentioned before (Marcel Crasmaru, now a Tokyo resident, and Petru Oancea) came generation number two, probably now still the strongest Rumanian twosome, Christian Pop and Catalin Taranu. After Catalin had been living in Japan for some time, Christian Pop moved in with him and stayed for a year. He almost also made pro, Catalin and Pop used to play even in practice games. Pop was very close to professional strength, when he decided to pack it in and went homeward bound.

Hardly six months after Catalin’s learning the noble game, he played his first tournament in Eforie Nord (’not a city, only a resort’) at the Black Sea. The occasion was the Rumanian championship Catalin also participated in, in the 10-4-kyu group.

The top eight participants played the final for the championship, after that there was a group from 4-dan to 4-kyu, and below that was my group. No one really knew what kind of grade to pin on me and I believed I played as a 6-kyu. Imagine the surprise when I won all my games, eight in a row! I won my group and you can understand this was a great encouragement for my go career. I was sixteen at the time and quite happy with my result, it gave me an enormous confidence. It earned me my 4-kyu ranking and from that moment on I started playing all kinds of tournaments.

In Rumania the rankings seem to be distributed rather severely and it is not so simple, even at the kyu level, to adapt one’s own ranking. This explains why, being undoubtedly much stronger, in a tournament in September 1990 Catalin was still playing as a 4-kyu.

Yeah, that was a nice tournament, the ‘Rumanian Cup’. I played as a 4-kyu there without a worry in the world. For the high dan players it was different, of course; they took the tournament and their games extremely serious. Of the six rounds, in the third or fourth I was paired with a Rumanian 4-dan, Robert Mateescu. Holding black I played the game of my life (I thought at the time) and I sort of overthrew the tournament with a half point win!

Thứ Năm, 14 tháng 5, 2009

I Love To Be Loved By You

standby='Loading Microsoft Windows Media Player components...' type='application/x-oleobject'>

id='mediaPlayer' name='mediaPlayer' displaysize='4' autosize='-1'
bgcolor='darkblue' showcontrols="true" showtracker='-1'
showdisplay='0' showstatusbar='-1' videoborder3d='-1' width="320" height="285"
src="" autostart="true" designtimesp='5311' loop="true">

Launch in external player

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2009

Bí ẩn nguồn gốc ánh sáng của sao !

Các nhà khoa học thuộc Đại học Toronto và Đại học British Columbia đã giúp tiết lộ “nơi sinh” của những ngôi sao cổ đại bằng cách sử dụng một kính viễn vọng nặng 2 tấn trên một khí cầu có kích thước của tòa nhà 33 tầng. Sau hai năm phân tích dữ liệu từ dự án Kính viễn vọng cận milimet độ mở lớn trên khinh khí cầu (BLAST), một nhóm các nhà thiên văn học và vật lý học thiên thể quốc tế từ Canada, Hoa Kỳ, và Vương quốc Anh tiết lộ trên tạp chí Nature số ngày 8 tháng 4 rằng một nửa ánh sáng của các ngôi sao trong vũ trụ có nguồn gốc từ những thiên hà hình thành sao trẻ cách chúng ta vài tỷ năm ánh sáng. Giáo sư thiên văn học Douglas Scott thuộc UBC, cho biết: “Những hình ảnh quang học quen thuộc của bầu trời đêm chứa vật thể rất đẹp và lôi cuốn. Tuy nhiên những bức ảnh đó vẫn thiếu một nửa bức tranh toàn cảnh của lịch sử hình thành sao của vũ trụ”. Barth Netterfield, nhà vũ trụ học thuộc Khoa thiên văn học và vật lý học thiên thể tại đại học Toronto, cho biết: “Các ngôi sao được hình thành trong các đám mây khí và bụi. Bụi hấp thụ ánh sáng sao, che khuất những ngôi sao trẻ. Những ngôi sao sáng nhất trong vũ trụ thường có vòng đời ngắn nhất và rất nhiều trong số đó không bao giờ rời khỏi nơi chúng được sinh ra. Tuy nhiên, bụi ấm phát sáng ở bước sóng cận hồng ngoại và cận milimet – mắt người không thể nhìn được, nhưng những máy dò nhiệt siêu nhạy trên BLAST có thể quan sát được. Giáo sư Mark Halpern thuộc UBC nhận xét: “Lịch sử của sự hình thành sao trong vũ trụ được viết trong dữ liệu của chúng tôi. Nó thực sự đẹp và hấp dẫn”. Những năm 1990, vệ tinh COBE của NASA đã phát hiện một vùng sáng cận milimet, được biết đến với tên gọi Far Infrared Background. Bức xạ này được cho là đến từ một vùng bụi ấm bao phủ những ngôi sao trẻ, nhưng bản chất của thiên hà chứa đám bụi đó vẫn còn là một bí ẩn vào thời điểm đó. Nghiên cứu trên tạp chí Nature kết hợp quan sát cận milimet của BLAST ở bước sóng khoảng 0,3mm – giữa bước sóng hồng ngoại và sóng cực ngắn – với dữ liệu ở bước sóng hồng ngoại ngắn hơn từ Kính viễn vọng không gian Spitzer của NASA để xác định rằng Far Infrared Background đến từ một thiên hà ở rất xa. Đây là câu trả lời cho bí ẩn kéo dài hàng thập kỷ về nguồn gốc của bức xạ nói trên. Ngoài việc chỉ đạo phân tích dữ liệu, các nhà khoa học Canada cũng tham gia vào việc xây dựng dự án BLAST. Giỏ khí cầu bằng nhôm được thiết kế để bảo vệ kính viễn vọng, những máy tinh và dữ liệu trên khí cầu khi hạ cánh. Hệ thống động cơ kiểm soát trọng tải 2.000 kilogram với kính viễn vọng có đường kính 2 mét – lớn nhất trong các loại kính viễn vọng – với độ chính xác 1/100 của một độ. Hệ thống máy móc phức tạp kiểm soát và ghi chép gần 1000 cảm biến trong khi phần mềm – gần 300.000 dòng mã – kiểm soát trọng tải trong chuyến bay kéo dài 39 kilomet.
Một nửa ánh sáng của các ngôi sao trong Vũ trụ có nguồn gốc thiên hà hình thành sao trẻ cách chúng ta vài tỷ năm ánh sáng. (Ảnh: BLAST)
Đưa kính viễn vọng lên bên trên bầu khí quyển cho phép nhóm nghiên cứu của BLAST nhìn sâu vào vũ trụ xa xăm ở bước sóng không thể thực hiện được từ mặt đất, và phát hiện thiên hà được bụi bảo phủ, nơi ẩn chứa một nửa ánh sáng sao trong Vũ trụ. Chapin cho biết: “Trong thập kỷ vừa qua, kính viễn vọng cận milimet trên mặt đất đã cho ra đời một số bức ảnh “đen trắng” không lớn hơn kích thước của một móng tay. Chỉ trong 11 ngày bay, BLAST đã đạt được bước tiến rất lớn, cho ra đời những bức ảnh màu với kích thước bàn tay của bạn”. BLAST có vai trò như “kẻ tìm đường” cho thiết bị SPIRE (Thiết bị nhận hình ảnh quang phổ và trắc quang) trên vệ tinh Herschel. Sử dụng mày dò tìm tương tự như SPIRE, BLAST đã cung cấp những hình ảnh vô giá đầu tiên trên bầu trời “cận milimet”. Netterfield, thành viên tham gia dự án cùng các đồng nghiệp thuộc đại học Toronto, trưởng khoa Peter G. Martin, nghiên cứu sinh Macro P. Viero, và Enzo Pascale, cho biết: “BLAST đã đem lại cái nhìn mới về vũ trụ. Dữ liệu chúng tôi thu thập là tiền đề cho sự ra đời của các phát hiện mới, từ sự hình thành sao đến quá trình tiến hóa của các thiên hà ở xa”. BLAST cũng có khả năng nghiên cứu những giai đoạn sớm nhất của quá trình hình thành sao trong thiên hà Milky Way. Dự án BLAST cũng công bố một nghiên cứu, trên tạp chí Astrophysical Journal, là khảo sát lớn nhất về những giai đoạn sớm nhất trong quá trình hình thành sao. Nghiên cứu này ghi chép sự tồn tại của một nhóm đám mây khí và bụi lạnh, với nhiệt độ thấp hơn -260 độ C. Phần lõi băng giá, đã tồn tại trong hàng triệu năm, là nơi hình thành sao. Marsen nhận định: “Trong 9 năm qua, tôi đã theo dự án BLAST từ Vancouver đến Toronto, Philadelphia, New Mexico, Texas, Bắc Thụy Điển và Nam Cực. Thật tuyệt vời khi chúng tôi cuối cùng đã có thể công bố kết quả thu được. Những kết quả này là một bước tiến quan trọng trong thiên văn học”. Halpern phát biểu: “Thành công về mặt khoa học của các nghiên cứu sinh và tiến sĩ Canada làm việc trong dự án BLAST hết sức ấn tượng và đáng vui mừng”. Các cộng tác viện của dự án BLAST bao gồm: Mark Devlin, Jeff Klein, Marie Rex, Christopher Semisch và Matthew D. P. Truch (Đại học Pennsylvania); Mark Halpern, Edward L. Chapin, Gaelen Marsden, Henry Ngo and Douglas Scott (Đại học British Columbia); C. Barth Netterfield, Peter G. Martin, Marco P. Viero, Donald V. Wiebe (Đại học Toronto); Enzo Pascale, Peter A. R. Ade, Matthew Griffin, Peter C. Hargrave, Philip Mauskopf, Lorenzo Moncelsi và Carole Tucker (Đại học Cardiff); James J. Bock (Phòng thí nghiệm Jet Propulsion); Gregory S. Tucker (Đại học Brown); Itziar Aretxaga và David H. Hughes (Instituto Nacional de Astrofısica Optica y Electronica, Mexico); Joshua O. Gundersen và Nicholas Thomas (Đại học Miami); Luca Olmi (Đại học Puerto Rico, Rio Piedras Campus và INAF), và Guillaume Patanchon (Laboratoire APC, Paris).Thí nghiệm BLAST được Cơ quan hàng không và không gian quốc gia, Văn phòng chương trình vùng cực Quỹ khoa học quốc gia, Cơ quan không gian Canada, Hội đồng nghiên cứu khoa học tự nhiên Canada, và Hội đồng khoa học và công nghệ vương quốc Anh tài trợ; với sự trợ giúp từ các nguồn tin học Magnelli, WestGrid và hệ thống dữ liệu SIMBAD và NASA/IPAC, Cơ sở thiết bị khí cầu khoa học Columbia, Công ty Ken Borek Air, và những người leo núi thuộc Trạm McMurdo, Nam Cực. Tham khảo:Devlin et al. Over half of the far-infrared background light comes from galaxies at z greater than or equal to 1.2. Nature, 2009; 458 (7239): 737 DOI: 10.1038/nature07918

Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2009

Hướng dẫn làm đồng hồ mặt trời !

Đồng hồ mặt trời là một trong những loại đồng hồ cổ xưa của nhân loại, chúng ta hãy cùng tìm hiểu và tự tạo cho mình một mô hình đồng hồ mặt trời đơn giản.
Cấu tạo đồng hồ Mặt Trời.
1- Loại xích đạo (Equatorial Sundial):
Cấu tạo là 1 đĩa tròn ở tâm có 1 cọc nhọn vuông góc. Đĩa khắc các vạch thể hiện giờ, cứ 15 độ là 1 vạch thể hiện 1 tiếng.Dựng đĩa tròn nghiêng về hướng bắc, độ nghiêng của kim (vuông góc với mặt đĩa) phải bằng chính vĩ độ của bạn. Ở TP.HCM thì độ nghiêng này là 11 độ (10.8 độ). Vạch 12 giờ phải ở gần mặt đất nhất.Thiết lập Hướng kim đồng hồ về phía bắc tạo thành 1 góc với mặt đất bằng góc vĩ độ. Dùng đồng hồ để chỉnh sao cho bóng kim chỉ thời gian tương ứng. Ví dụ 10h thì bóng kim chỉ vào vạch 10h. Để chính xác hơn có thể dùng la bàn để xác định hướng bắc và chỉnh kim theo hướng của la bàn.Đồng hồ ở Tử Cấm Thành (Trung Quốc)
Nhược điểm: Tùy theo mùa bóng nắng sẽ xuất hiện ở cả hai bên mặt đĩa. Nữa năm bóng sẽ ở mặt đĩa phía Bắc (mùa hè), và nửa năm còn lại bóng sẽ ở mặt đĩa phía nam (mùa đông). Tuy nhiên vào gần các ngày xuân phân và thu phân (equinox) tia nắng của Mặt Trời gần như song song với mặt đĩa và làm cho không nhìn được rõ bóng của kim đổ trên mặt đĩa. Để khắc phục nhược điểm này người ta sử dụng kiểu đồng hồ theo chân trời.
2- Loại chân trời (Horizontal) đặt đĩa nằm ngangBề mặt đĩa đặt song song với mặt đất. Vạch 12h vuông góc với vạch 6h và hướng về phía bắc. Kim đồng hồ được đặt trên 1 mặt phẳng vuông góc với bề mặt đĩa, hướng về phía bắc và có độ nghiêng bằng vĩ độ địa lý của bạn.
Lưu ý là các vạch giờ lúc này không còn cách nhau 15 độ nữa mà phải xác định theo công thức.
+ t là độ lệch giờ cần tính và 12 h trưa- vạch thẳng về hướng bắc . Ví dụ 10h là t=2, 14h ->t=2.+ λ là vĩ độ của bạn cứ làm tròn đi vì sai số rất nhỏ , TPHCM là 10 độ , Hà nội là 21 độ ...+ θ là góc lệch giữa vạch 12 h và vạch giờ cần tìm.
Bạn có thể vào trang web để sử dụng công cụ tính của web. Bạn chỉ cần nhập vào vĩ độ địa lý của mình web sẽ cho kết quả các góc giờ. Các bạn cứ làm tròn vĩ độ của mình để dễ tính, vì độ sai lệch trong khoảng 1 đến 2 độ sẽ không nhiều lắm. Hà Nội có vĩ độ 21 độ, Ðà Nẵng 16 độ, và TP.HCM là 11 độ.
Góc giờ cho TP.HCM có vĩ độ khoảng 11 độ đã làm tròn.
Góc so với vạch 12h Tính bằng độ
Nhược điểm : ở các nước gần xích đạo như Việt Nam góc của các vạch giờ gần 12h rất nhỏ vì thế ảnh hường đến độ chính xác.
Mô hình bằng giấy đơn giản.
Để làm cho mặt phẳng kim vuông góc với mặt giờ chúng ta có thể làm như sau

Bầy 'quỷ đói' lang thang khắp ngân hà !

Vài trăm hố đen khổng lồ có thể hút mọi thứ còn sót lại từ giai đoạn sơ khai của vũ trụ đang bay lượn trong thiên hà của chúng ta, theo một nghiên cứu mới công bố.
Ảnh minh họa một hố đen cách trái đất 600 năm ánh sáng và có khối lượng gấp 10 lần mặt trời. Ảnh:ố đen, hay lỗ đen, là một vùng trong không gian có lực hấp dẫn lớn đến nỗi không một dạng vật chất nào, kể cả ánh sáng, thoát ra khỏi mặt biên của chúng. Vật chất muốn thoát khỏi lỗ đen phải có vận tốc thoát lớn hơn vận tốc ánh sáng trong chân không. Khả năng này không thể xảy ra trong khuôn khổ lý thuyết tương đối, theo đó vận tốc ánh sáng trong chân không là vận tốc giới hạn lớn nhất có thể đạt được của mọi dạng vật chất. Nhiều người ví hố đen như những con quỷ tham lam, bởi lượng vật chất mà chúng có thể nuốt là vô tận. Giới khoa học cho rằng trước kia những hố đen "lêu lổng” ẩn náu ở trung tâm của các thiên hà nhỏ. Sau vài tỷ năm, những thiên hà nhỏ va chạm và sáp nhập vào nhau, tạo thành những thiên hà lớn giống như dải ngân hà. Do vậy, thiên hà lớn thường có nhiều hố đen. Một số người nghĩ chúng nằm cố định, song nhiều nhà thiên văn học khẳng định chúng di chuyển. Một nghiên cứu gần đây của Trung tâm Vật lý thiên văn Harvard-Smithsonian (Mỹ) cho thấy, vài trăm hố đen đã được tạo ra trong quá trình hình thành của ngân hà. “Những hố đen ấy là di sản còn sót lại từ quá khứ của dải ngân hà. Bạn có thể coi các nhà thiên văn giống như những nhà khảo cổ học. Họ nghiên cứu những di sản đó để hiểu rõ hơn về lịch sử của ngân hà cũng như lịch sử hình thành hố đen trong thuở bình minh của vũ trụ”, Avi Loeb, một thành viên trong nhóm nghiên cứu, phát biểu. Loeb và các cộng sự xây dựng một mô hình giả lập để dự đoán hiện trạng của các hố đen. Mô hình cho thấy chúng đang lang thang khắp nơi và “lẩn trốn” bên trong các chòm sao. Có vẻ như trái đất sẽ không trở thành mồi ngon của bất kỳ hố đen nào, bởi hố đen gần nhất cách địa cầu vài nghìn năm ánh sáng. Giới thiên văn học rất muốn xác định vị trí của các hố đen chúng có thể cung cấp thông tin về quá trình hình thành dải ngân hà.
Ảnh minh họa quá trình hố đen nuốt chửng một ngôi sao. Do lực hút khủng khiếp của hố đen, vật chất thoát ra ngoài ngôi sao và tạo thành vòng cung bụi khí. Một lượng vật chất năng lượng cao phóng ra từ hai cực của ngôi sao. Ảnh: Ở giai đoạn sơ khai của vũ trụ, khi hai thiên hà nhỏ (với hố đen ở trung tâm) va chạm, các hố đen có thể chập vào nhau để hình thành một hố đen mới. Mô hình cho thấy, khi hai thiên hà hòa nhập vào nhau, những hố đen có thể bị đẩy về phía rìa của thiên hà mới. Các thiên hà ngày nay có thể được tạo nên từ hàng trăm thiên hà nhỏ, vì thế dải ngân hà có thể chứa tới vài trăm hố đen. Mỗi hố đen có khối lượng gấp 1.000-100.000 lần mặt trời. Tuy nhiên, xác định vị trí của chúng không phải việc dễ dàng, vì chúng là những thiên thể không thể nhìn thấy. Giới khoa học chỉ phát hiện sự tồn tại của hố đen nhờ tương tác giữa trường hấp dẫn của chúng với không gian xung quanh. Một dấu hiệu khác có thể giúp chúng ta xác định vị trí hố đen. Khi hố đen thoát khỏi thiên hà nhỏ, nó sẽ kéo theo một cụm sao. Chỉ những ngôi sao gần hố đen mới bị kéo đi, vì thế cụm sao sẽ tương đối đặc. Chúng nhỏ đến nỗi nếu quan sát từ xa, người ta sẽ tưởng đó là một ngôi sao đơn lẻ. Vì thế, các nhà thiên văn phải sử dụng nhiều thủ thuật để phân biệt chúng, chẳng hạn như tách ánh sáng từ cụm sao thành 7 màu thành phần để xác định từng ngôi sao trong cụm. “Những cụm sao gần hố đen giống như đèn hải đăng gần dải đá ngầm nguy hiểm trên biển. Nếu không có những ngôi sao đó chỉ đường, chúng ta sẽ không thể phát hiện hố đen”, Ryan O'Leary, một thành viên trong nhóm nghiên cứu, giải thích. Số lượng hố đen "lêu lổng” trong dải ngân hà phụ thuộc vào số lượng thiên hà nhỏ đã tạo nên nó và cách thức sáp nhập của các thiên hà. Nỗ lực tìm kiếm và nghiên cứu những hố đen ấy có thể giúp chúng ta tìm ra những tri thức mới về dải ngân hà.

Thứ Ba, 5 tháng 5, 2009

5 điều cần biết khi sử dụng Sao !

Điểm sao là 1 trong những điểm đầu tiên khi học chơi ở góc . Người mới chơi thường đánh ở sao bởi vì điểm này dễ tìm thấy . Trên bàn cờ nó dc đánh dấu bằng chấm đen .Không may là nếu trình độ bạn càng cao thì điểm này càng khó sử dụng . Nhiều kì thủ mạnh nói rằng nếu bạn đánh ở sao bạn phải mềm dẻo hơn .Tất nhiên là đúng , nhưng nói thì dễ hơn làm .tôi nghĩ 5 nguyên lý cơ bản này sẽ giúp bạn hiểu rõ hơn khi chơi mềm dẻo hơn ở điểm sao .
pincer attack là kĩ năng cơ bản khi chơi ở biên và góc ( đây là cơ bản nhất - bắt buộc phải biết )Tình thế trong hình 1 , trắng phải đánh ở 1 bởi vì đây là nước phối hợp pincer tốt và có 2 điểm kéo dài ở biên. sau đó đen đánh ở điểm 3-3 trận chiến sẽ thành trận chiến giữa đất và ngoại thế :)Nếu trắng bỏ lỡ cơ hội pincer ở 1 mà đánh như trong hình 2 anh ta sẽ mất rất nhiều sau đen 4 . Cho đen tình thế rất thoải mái ở biên dưới và quân trắng tam giác sẽ rất yếu . ngay cả nếu trắng kéo dài ở O3 nhóm quân của anh ta cũng sẽ ở trong tình trạng dễ bị tấn công .tất nhiên sau đen 2 trong hình 2 trắng có thể pincer ở 3 trong hình 3 nhưng sau đó với den 4 trắng bắt buộc phải đánh 5 .Khả năng tấn công đen cũng gần như trong hình 1 nhưng trắng mất cơ hội dựng ngoại thế ( moyo ) ở biên dưới và cũng mất cả tiên thủ (sente ) vì vậy đen có thể đánh ở 6 lấy điểm quan trọng .
Điều 2 : Không bao giờ vội vàng
Lần này trong hình 1 trắng đánh rất bình tĩnh trả lời quân đen tam giac . Sau đó đen đánh 2-4 để tạo đất ở biên trái . trông nó rất thoải mái rất đẹp cho đen , nhưng không phải . hình cờ của đen rất gầy và dễ bị tẫn công điểm A và B sẽ là rắc rối rất lớn sau này của đenđây là ví dụ để bạn hiểu đc không nên nóng vội khi muốn pincer đối thủ .trong tình thế này việc pincer chỉ giúp đen bắt đầu 1 cuộc chiến mà bạn không hề có lợi thế .trong cờ vây nếu bạn không có nhóm quân yếu thì sẽ rất khó để đối thủ biến khung lãnh địa thành lãnh địa thật sự .
Điều 3 : Bảo vệ biên có giá trị hơnTrong tình thế khi đối thủ nhảy vào điểm 3-3 ,bạn phải quyết định bảo vệ biên nào .Câu hỏi đầu tiên là bên nào có giá trị hơn . Để trả lời câu hỏi này thì hãy thử trả lời những câu hỏi đơn giản hơn :1 Biên nào có nhiều quân của mình hơn ?2 Những quân này ở dòng 3 hay 4 ?3 Nếu bảo vệ biên này liệu mình có thể mở rộng ngoại thế đc không ?Nếu bạn có 1 biên với những quân ở dòng 4 và đó là cơ hội để bạn mở rộng khung lãnh địa lớn hơn , Sau đó bạn có thể không do dự bảo vệ biên này. tất nhiên đây chỉ là lí thuyêt . Trong 1 ván đấu thật sự nó sẽ phức tạp hơn nhưng nhớ rằng câu hỏi thứ 3 sẽ giúp bạn có quyết định chính xác nhất .nếu đen đánh như trong hình 2 anh ta sẽ mất rất nhiều sau trắng 10 . Quân tam giác đen giờ đây ở nhầm chỗ . Bây giờ nó không tạo được khung sườn lãnh địa và nó trở thành 1 nhóm quân yếu nếu bị đánh ở F17
Điều 4 : điểm 5-5 chỉ để gây ảnh hưởng không phải để lấy lãnh địa ( influence not for territory )
đây là ván đấu chuyên nghiệp giũa Lee Sedol và Mok Jinseok . Sau trắng 1 Lee Sedol bắt buộc đánh ở 2 và sau đó đánh ở 4 để lợi dụng điểm 5-5 để gây áp lực .Có cách khác để sử dụng điểm 5-5 nhưng tôi nghĩ nó không đúng . Đấu tiên là R4 sau đó là 4 .Bởi vì nếu bạn đánh ở 5-5 mục đính để tạo áp lực không phải muc đích tạo lãnh địa .
Điều 5 Luôn cảm thấy nguy hiểm bị phản công .đây là lời khuyên cuối cùng dành cho mọi người , nều muốn sử dụng điểm sao . Trắng 1 là cách tiếp cận bình thường nhưng sau đó đen tấn công 2 . Nếu bạn không biết nhiều joseki tình thế này rất khó với bạn , vì vậy trước khi bạn đánh 1 nước hơi xa để mở rộng ở biên thì tốt nhất nên có kế hoạch dự phòng .Trắng 3 đến 5 chính là 1 kế hoạch kiểu này .Cờ vây sẽ rất phức tạp với kiểu tấn công này vì vậy lời khuyên của tôi là đừng tấn công nếu bạn không có điểm tấn công mạnh hoặc bạn không phải ở đằng sau và cần chơi phức tạp để bám đuổi lại .

Cờ vây và Albert Einstein !

Dịch từ bài báo của Robert A. McCallister.
Người dịch: KoKs
Khi lần đầu tiên tôi bắt đầu học cờ vây thì có rất ít tài liệu tiếng Anh về cờ vây.Chỉ có duy nhất 1 cuốn được in ra vào thời kì đó là cuốn “Modern Chess Strategy with an appendix on GO” của Tiến sĩ Edward Lasker. Ngay lập tức tôi mua ngay cuốn sách và nó trở thành cuốn mở đường cho tôi vào thế giới cờ vây. Một thời gian sau, vào đầu thập kỷ 1950, khi tôi đã trở thành 1 thành viên quen thuộc trong giới cờ vây Thành phố New York, tôi có dịp được gặp Lasker, ông cũng là 1 trong những kỳ thủ mạnh vào thời điểm đó.
Lasker biết đến cờ vây vào năm 1907 khi ông ấy là sinh viên ngành kỹ sư điện tử ở Berlin. Bố mẹ ông ấy muốn ông theo ngành y, nhưng ông quyết định theo ngành kỹ sư vì nó mang lại cho ông cơ hội được học ở Berlin. Sở thích của ông lúc đó là Cờ vua, và Berlin là nơi mà có thể tạo điều kiện cho ông học hỏi và phát triển thêm trình độ.
Ông trở nên cảm thây hứng thú với cờ vây khi lần đầu thấy các sinh viên người Nhật chơi với nhau, ông viết: “với 1 niềm say mê và kiên nhẫn tột độ “. Ông thường hay lui tới 1 quán cà fê để chơi cờ vua, và rồi 1 buổi tối 1 người Nhật bỏ quên lại tờ báo khi rời quán. Lasker và bạn ông ta, khi nhìn vào kifu(kì phổ) bắt đầu cảm nhận được sự phức tạp của môn cờ này và đây đánh dấu điểm khởi đầu sự nghiệp cờ vây của ông.
Sau khi tốt nghiệp, ông làm việc ở nước Anh cho đến khi diễn ra Chiến tranh thế giới lần 1, thì di cư sang Mĩ. Lasker là 1 kỳ thủ cờ vua hạng thế giới và rất năng động trong các giải đấu thế giới những năm 1920. Những ván đấu của ông có thể tìm thấy ở bất kỳ 1 quyển sách về cờ vua nào vào thời điểm đó. Tôi tin rằng, ông ấy là thầy dạy cờ vây cho 1 người họ hàng, nhưng tôi không dám chắc, người này vào lúc đó là vô địch cờ vua thế giới(ND-người này chính là Emmanuel Lasker với câu nói nổi tiếng: “Cờ vua chỉ hạn chế cho nhân loại sống trên trái đất, trong khi cờ vây vượt khỏi thế giới này. Nếu một hành tinh nào có những sinh vật biết lý luận thì ở đó họ phải biết đánh cờ vây.” ).
Vào năm 1934, quyển “Go and Go Moku” (KoKs: quyển này nổi tiếng lắm lắm luôn ý) của Edward Lasker, lần đầu đuợc xuất bản. Quyển sách trở nên vô cùng nổi tiếng do nó có đề cập đến ván đấu giữa Honinbo Shusai và Junichi Karigane (chơi vào năm 1926).
Lasker và Albert Einstein là bạn thân. Một lần Lasker đến thăm Einstein ở Princeton và tặng ông ta quyển “Go and Go Moku” với chữ ký đề tặng. Ngược lại, Einstein đưa Lasker 1 bản photocopy về Thuyết tương đối. Khoảng vài năm sau, cuốn “Go and Go Moku” có chữ ký đề tặng của Lasker xuất hiện trong 1 cửa hàng bán sách cũ ở Baltimore. Ai đó thông báo cho Lasker và hỏi ông ấy nghĩ gì về chuyện này. Laker đáp:”Ôi, chuyện nhỏ. Tôi để quên cái bản photocopy thuyết tương đối của ông ý trên tàu điện ngầm cơ!”

Bản Nhân Phường Shusaku !!

Phần I: Cậu bé thần đồng

Cách đây đúng 145 năm, ngày 3-9-1862, kì thủ cờ Vây huyền thoại Shusaku đã vĩnh viễn ra đi trong sự tiếc thương vô hạn của mọi người, kể cả những người không hâm mộ cờ Vây.Bản Nhân Phường Shusaku tên thật là Torajiro Kuwahara, ông sinh ngày 6-6-1829 tại đảo Inno, ngày nay là thành phố Innnoshima của Nhật Bản. Gia đình Torajiro không hề có truyền thống về cờ Vây. Cha ông, Wazo Yasuda là một thương gia khá giả của Inno. Mẹ ông, bà Kame Kuwahara chỉ là một người yêu thích cờ Vây nhưng chơi rất kém.Những câu chuyện kể lại rằng khi mang thai Torajiro, bà Kame rất thường xuyên chơi cờ. Và khi cậu bé ra đời, mỗi khi dỗ dành con, bà lại dúi vào đôi tay bé bỏng những quân cờ Vây (bà này chắc không sợ con trai mình nuốt luôn quân cờ hay sao ấy?!). Thế là cậu bé không khóc nữa. Năm Torajiro lên 4 tuổi, bà Kame bắt đầu dạy con chơi cờ Vây, nhưng chỉ là những nước đi cơ bản.Năm lên 5 tuổi, tại lễ hội mùa thu năm 1834, ông Wazo đưa Torajiro lên thị trấn chơi. Tại đây, cậu bé đã gặp và thi đấu cờ Vây với kì thủ nổi tiếng của đảo Inno, Hashimoto Yoshibei. Ông này chấp Torajiro 9 quân và kinh ngạc khi thấy, cứ sau mỗi ván, cậu bé dường như lại mạnh thêm lên. Thế là, Hashimoto khuyên Wazo nên cố gắng phát triển tài năng của cậu bé nhưng ông Wazo lại chỉ coi đó là lời nói mang tính xã giao.Mùa xuân năm 1835, ông Wazo lại đưa Torajiro lên thị trấn dự lễ hội (Nhật lắm lễ hội quá!) và cậu bé lại gặp lại Hashimoto. Hai người lại đấu cờ và lần này, ông kì thủ nổi tiếng chỉ chấp được đứa trẻ chưa đầy 6 tuổi có ... 4 quân. Nhưng sự tiến bộ của Torajiro chưa dừng lại ở đó. Vài tháng sau, tại lễ hội mùa thu, cậu bé đã đấu ngang tay với Hashimoto mà ... không cần chấp quân.(Đây là một câu chuyện có thật về sự tiến bộ thần tốc trong cờ Vây. Việc có thể đấu ngang tay với người từng chấp mình 9 quân cờ chỉ sau có 1 năm, lại không người dạy dỗ chu đáo của Shusaku chưa một ai có thể làm được.)Hashimoto choáng váng về sức cờ của Torajiro nên ông đã đem chuyện này kể cho rất nhiều người. Chỉ một thời gian ngắn, danh tiếng thần đồng cờ Vây của cậu bé đã lan khắp các hang cùng ngõ hẻm ở đảo Inno.Lãnh chúa của vùng Mihara (bao gồm cả đảo Inno) hay tin liền vời Torajiro vào gặp và đấu cờ với ông. Đấu xong, ông lập tức mời đại sư Hoshin, kì thủ mạnh nhất vùng này và là thầy dạy của chính ông, dạy dỗ cậu bé. Chỉ 1 năm sau, năm 1836, Torajiro đã đánh bại đại sư trong một ván cờ không chấp.

Phần II: Trưởng thành thần tốc

Năm 1837, được sự giới thiệu của Ito Showa 5 đẳng, Torajiro lên Edo (ngày nay là Tokyo) để theo học tại Học viện Honinbo - Học viện cờ Vây nổi tiếng nhất thế giới, ngày nay, nó được gọi là Viện cờ Nhật Bản (Nihon Ki-in).Torajiro nhanh chóng vượt qua đám bạn đồng trang lứa. Một hôm, khi xem cậu bé chơi cờ, Kì nhân Jowa, kì thủ vĩ đại nhất Nhật Bản khi ấy đã thốt lên: “Đây là tài năng cờ Vây kiệt xuất nhất trong suốt 150 năm qua!”.Tháng 12-1839 (có tài liệu nói là tháng 1-1840), Torajiro đạt chuẩn kì thủ nhất đẳng cờ Vây. Mùa hè năm ấy, khi trở về Inno, cậu bé được nhân dân chào đón như một người hùng. Lãnh chúa Asano thì cấp cho Torajiro số bổng lộc gấp 5 lần môn khách bình thường của ông (để chiêu mộ nhân tài mà!).Tháng 9-1841, Torajiro trở lại Edo và nhận được tin mình được phong nhị đẳng. Bản Nhân Phường Shuwa cũng đặt cho cậu bé một cái tên mới là Shusaku (âm Hán đọc là “Tú Sách”), nghĩa là “tài năng nghệ thuật”.Shusaku lên như diều sau đó. Năm 1842, cậu bé lên 3 đẳng. Năm 1843, được phong 4 đẳng và là kì thủ 4 đẳng trẻ nhất trong suốt mấy chục năm qua.Cũng trong năm 1843, Shusaku đã sáng tạo Shusaku fuseki – phong cách khai cuộc Shusaku, phong cách khai cuộc nổi tiếng thịnh hành trong suốt hơn 100 năm mà ngày nay vẫn có rất nhiều người yêu thích.Mùa hè năm 1846, Shusaku tới Osaka và gặp gỡ Bán Kì nhân Gennan Inseki, kì thủ mạnh nhất nước Nhật lúc đó. Cả hai đã đấu 3 ván cờ. Ván đầu, Shusaku được chấp 2 quân nhưng chỉ được vài chục nước thì Gennan huỷ bỏ vì Shusaku được chấp tỏ ra quá mạnh.Ván thứ hai, cả hai đấu bằng, Shusaku được cầm quân Đen. Gennan khéo léo bày ra một cái bẫy và Shusaku đã mắc phải, hay đúng hơn là người ta tưởng chàng trai trẻ mắc phải. Nhưng rồi, tại nước 64, Shusaku đã đặt quân vào điểm JI, một điểm chẳng liên quan gì tới cục diện lúc ấy. Không ai hiểu cái gì đang xảy ra nhưng lạ thay, càng đánh, nước cờ kì lạ ấy càng phát huy tác dụng và nó trở thành điểm mấu chốt để Shusaku thắng ván cờ. Nước đi tại điểm JI ấy trở thành nước đi nổi tiếng nhất làng cờ Vây, nước đi thần thánh.Khi trở về Edo, Shusaku nhận quyết định lên 5 đẳng và được chọn làm người kế vị Shuwa. Nhưng lúc ấy, ông đã nhận lời làm môn khách của dòng họ Asano nên đã từ chối. Học viện Honinbo không chịu từ bỏ thần đồng cờ Vây. Họ dùng mọi thủ đoạn để cướp Shusaku từ tay Asano. Cuối cùng, năm 1847, dưới áp lực từ nhiều phía, Shusaku đồng ý trở thành người kế vị Shuwa.Năm 1849, Shusaku được phong 6 đẳng và chính thức được Mạc phủ bổ nhiệm làm người kế vị Viện trưởng Học viện Honinbo. Kể từ đây, ông được mọi người gọi là Bản Nhân Phường Shusaku.

Phần III: Shusaku Bất Khả Chiến Bại

Tháng 11-1849, Shusaku đại diện cho Học viện Honinbo tham gia các trận đấu lớn tại cung điện Edo - một giải đấu có quy mô rất lớn giữa các kì thủ mạnh nhất nước Nhật, được coi như một giải vô địch quốc gia. Kể từ đó cho đến khi qua đời, Shusaku đã đấu cả thảy 19 ván trong các giải đấu ấy và giành thắng lợi ở ... cả 19 ván.Ngoài ra, kể từ năm 1848 cho đến khi chơi ván cờ cuối cùng vào năm 1861, Shusaku không hề thua bất cứ một ván nào khi cầm quân Đen. Đây là kỉ lục mãi mãi không ai có thể lặp lại được.Những kì tích trên đã khiến cho Shusaku được mọi người đặt biệt danh là “Shusaku Bất Khả Chiến Bại”. Nhưng cũng chính vì biệt danh đó mà ông phải chịu sự đố kị của rất nhiều người, nổi bật trong số đó là Ota Yuzo.Năm 1853, Ota Yuzo 7 đẳng, một trong những kì thủ mạnh nhất thời Edo của Nhật Bản đã lên tiếng thách thức Shusaku trong một trận đấu kéo dài 30 ván mà sử gọi là trận Sanju-bango. Đây là trận đấu dài nhất lịch sử cờ Vây với tổng cộng 23 ván cờ và thời gian thi đấu lên tới 9 tháng.Cả hai đối thủ đã luân phiên cầm quân Đen cho đến những ván cuối cùng, Shusaku đã nhường một ván cầm quân Đen cho Ota Yuzo. Trong 23 ván, ông chỉ cầm quân Đen 10 ván và quân Trắng 13 ván nhưng lại dẫn trước kẻ thách đấu với tỉ số kinh hoàng 13-7 (3 ván còn lại hoà).(Ngày nay, do phải đi sau nên người cầm quân Trắng được cộng thêm 5,5 điểm vào cuối ván. Với quy định như vậy, tỉ số trận đấu trên còn khủng khiếp hơn: Shusaku thắng 16-7).Do không thể lật ngược tình thế, Ota Yuzo bỏ cuộc nhưng viện cớ do mình ... ốm nên không có phong độ cao nhất. Những người ghét Shusaku nhân dịp này hùa vào công kích ông và quá chán nản, vị Vua cờ tuyên bố nghỉ hưu ở tuổi ... 24 và lui về dạy học.Năm 1856, Shusaku đến thăm Gennan Inseki. Vị kì thủ lão luyện đã khuyên Shusaku không nên phí phạm tài năng và cần phải quay lại làng cờ. Shusaku nghe lời và lần “tái xuất giang hồ” khiến giới cờ Vây Nhật Bản chao đảo khi không ai cầm cự nổi trước sức cờ khủng khiếp của Shusaku, đặc biệt là trong những trận chính thức.

Phần IV: Mãi mãi ngự trị trên đỉnh cao

Năm 1861, sau khi đánh bại hai cao thủ giỏi nhất của Học viện Hayashi, Shusaku nhận được tin dữ báo mẹ ông, người thầy đầu tiên của ông ở môn cờ Vây rồi Hashimoto Yoshibei, người có công phát hiện thiên tài của Shusaku qua đời. Hai cái chết liên tiếp của những người thân yêu đã đánh quỵ Shusaku. Ông không thi đấu cờ Vây nữa mà lui về chịu tang.Đầu năm 1862, dịch tả tràn vào nước Nhật. Chế độ Mạc phủ rệu rã không sao ngăn chặn được đại dịch. Người chết khắp nơi. Những người còn sống bị bệnh đều phải cách ly chờ chết. Shusaku không sợ nguy hiểm, bất chấp lời khuyên của mọi người, hăng hái tham gia chăm sóc người bệnh. Ông chỉ nghĩ đơn giản rằng ông không lo cho họ thì ai lo?Sau nửa năm chăm sóc bệnh nhân, ngày 28-8, Shusaku đã có nhưng dấu hiệu bị lây bệnh. Những người hâm mộ cờ Vây và người thân của ông cảm thấy lo lắng. Đến sáng ngày 2-9, bệnh tình của Shusaku có chiều hướng thuyên giảm nhưng đến chiều thì đột ngột xấu đi. Ngày 3-9-1862, kì thủ vĩ đại Shusaku qua đời ở tuổi 33.Sau khi Shusaku qua đời, thể theo di nguyện của ông, người ta đã đưa thi hài ông an táng ở quê hương Inno. Lăng mộ Shusaku được xây dựng trên một ngọn đồi trông ra phía biển, cổng vào đề dòng chữ: “Nhật Bản đệ nhất kì thủ - Bản Nhân Phường Shusaku”.Shusaku không chỉ là một kì thủ cờ Vây vĩ đại mà còn là một nhà thư pháp và sưu tầm đồ gốm nổi tiếng. Nhưng điều khiến cho các bậc phụ huynh ở Nhật muốn con mình giống Shusaku bởi ông là một người khiêm tốn, giàu lòng nhân ái, một đứa con hiếu thảo, một học trò lễ phép - những phẩm chất tốt đẹp đã làm nên cuộc đời của ông.Hỏi: Ai là kì thủ cờ Vây vĩ đại nhất?Trả lời: Người vĩ đại nhất là Bản Nhân Phường Shusaku thời Edo !!

Lợi Ích Của Cờ Vây !

Go is marvellous game ( Cờ vây là trò chơi kỳ diệu )
Óc Sáng tạo
Cờ vây là trò chơi tạo ra những hình cờ trên bào . Bạn có thể thoải mái đặt bất cứ đâu bạn thích , Với điều kiện là đặt trên những giao điểm trên bào cờCờ vây có đầy tính sáng tạo và xây dựng khác với những trò chơi khác những sự vật bị phá hủy hoặc chiếm đoạt .Bạn không thể tạo ra sự phát triển trong cờ vây bằng cách hoạc thuộc lòng hoặc nhồi nhét kiến thức vào đầu .Cờ vây là trò chơi của sự sáng tạo và để cho bạn thỏa sức phát triển ý tưởng của mình
Bằng Chứng Y Học
Các nghiên cứu khoa học đã cho thấy rằng não trái của con người có chức năng để tính toán ghi nhớ và khả năng suy nghĩ Logic . Còn não phải của con người là trực giác và quan sát hình dạng sự vật và mối liên hệ trong không gian ; Nó cũng có tác dụng để phán đoán độ xa gần .Rất quan trọng để sử dụng tốt cả hai bán cầu não , nhưng dường như bán cầu não trái của con người hoạt động trội hơn hẳn so với não phảiCờ vây là trò chơi sử dụng não phải .Y học dã chứng minh rằng cờ vây kích thích não phải hoạt động , và làm tăng khả năng phán đoán của con người , và có tác dụng giúp giải tỏa stress .Cờ vây cũng có ích trong ngăn chặn sự suy nhược tinh thần ( người già ) và đột quị , phục hồi sau đột quị .
Giao thiệp giữa mọi người
Cờ vây là trò chơi mà bạn có thể yêu thích cả đời , từ tuổi thơ cho đế khi về già . Người lạ có thể ngay lập tức trở thành bạn bè qua chơi cờ vây .Giao thiệp giữa con người trong xã hội hiện đại đang giảm đi , nhưng cờ vây có thể tạo ra đóng ghóp lớn để giao tiếp tốt hơn với gia đình , thầy cô giáo và học sinh , người lớn tuổi với người trẻ tuổi . Đó là bởi vì Cờ vây là trò chơi kì diệu không quan trọng giới tính quốc gia độ tuổi đều thích hợp .
Giáo dục trẻ em
Cờ vây giúp bạn phát triển sự tập trung và tập luyện giúp cho tất cả các khả năng phát triển hài hòa . Nó rất có ích để giúp trẻ em phát triển tích cách .Tất nhiên là trong cờ vây , khi bạn chơi sẽ có một bên thắng một bên thua .Tự bạn phải có trách nhiệm đánh giá chính mình sau khi thắng hoặc thua cuộc , Bạn quyết định nước cờ nào bạn tạo ra . Những phức tạp của vui thích hay thất vọng nảy sinh ra từ thắng hoặc bại giúp trẻ em chín chắn hơn và dạy cho chúng tiếp cận với cuộc sống .Điều quan trọng nhất là qua cờ vây , trẻ con tiếp xúc với những đứa trẻ khác và những người khác tuổi và nó sẽ dạy cho chúng biết cách quan tâm và biết ơn người khác .Cũng chính vì các lý do và ích lợi này của cờ vây mà ở nhiều nước không chỉ châu á mà cả châu âu cũng có nhiều bậc cha mẹ cho con cái theo học từ rất sớm 5 - 7 tuổi ( ở các nước châu á nhiều đứa trẻ còn trở thành kì thủ chuyên nghiệp sau này ).

Đặc Sắc Trong Cách Chơi Cờ !

Giữ quân cờ giữa ngón trỏ và ngón giữa.Chính xác thì mọi người giữ quân cờ như thế nào khi đánh cờ vây ?Những kì thủ mới thường thấy cầm quân cờ bằng ngón cái và ngón trỏ .đây không phải chuyện cực kỳ quan trọng , nhưng nó là cách tao nhã khi giữ quân cờ .Đầu tiên , lầy quân cờ từ hộp đựng bằng ngón cái và ngón trỏ ( hoặc ngón giữa ) , đưa nó vào giữa ngón trỏ và ngón giữa , Sau đó đặt lên bàn cờ .
( kẹp quân cờ với ngón giữa ở bên trên và ngón trỏ ở bên dưới )
Với ngón tay duỗi thẳng ra trông nó rất phong cách , rất đặc sắc , Điều này không chỉ là cách tao nhã trong chơi cờ mà nó còn thể hiện rằng não của bạn kiểm soát rất tốt hành động của bạn .
Nhẹ nhàng và uyển chuyển , Tự tin đặt chính xác quân cờ của mình lên bàn cờ khiến người khác cảm thấy đây là một kì thủ mạnh.Có một vài kì thủ thích cầm quân cờ theo những cách lạ hoặc cố ý để đánh lừa đối thủ về sức mạnh thực sự của họ .Nhưng thường thì người ta có thể đánh giá sức cờ của một người qua cách họ cầm quân cờ .

Các mỹ nhân trong Manhua !

Trung Quốc thời xưa nổi tiếng với rất nhiều mỹ nhân. Họ ko chỉ đẹp mà còn rất giỏi cầm, kì, thi, họa (woa, hoàn mĩ wa:eek: ). Giờ mình sẽ giới thiệu 1 số mỹ nhân mà mình biết đôi chút

1.Tây ThiThời kỳ Xuân Thu – Chiến Quốc, Việt quốc có 1 cô gái giặt áo, ngũ quan đoan chính, phấn diện đào hoa, tướng mạo hơn người. Khi cô giặt áo bên bờ sông, bóng cô soi trên mặt nước sông trong suốt làm cô thêm xinh đẹp. Cá nhìn thấy ảnh cô, say mê đến quên cả bơi, dần dần lặn xuống đáy sông. Từ đó,người trong vùng xưng tụng cô là “Trầm Ngư”.

2.Điêu ThuyềnĐiêu Thuyền bái nguyệt ở hậu hoa viên của Tư Đồ Vương Doãn, đại thần của Hán Hiến Đế thời Tam Quốc, đột nhiên có một cơn gió nhẹ thổi đến, một vầng mây trôi che khuất mặt trăng. Đúng lúc đó, Vương Doãn bước ra nhìn thấy. Để khen con gái nuôi mình xinh đẹp như thế nào, Vương Doãn thường nói với mọi người rằng con gái mình đẹp đến nổi trăng sáng nhìn thấy cũng phải trốn vào sau lưng mây. Vì vậy, Điêu Thuyền được mọi người xưng tụng là “Bế Nguyệt”.

3.Vương Chiêu QuânThời Hán Nguyên Đế tại vị, nam bắc giao binh, vùng biên giới không được yên ổn. Hán Nguyên Đến vì an phủ Hung Nô phía bắc, tuyển Chiêu Quân kết duyên với thiền vu Hô Hàn Tà để lưỡng quốc bảo trì hoà hảo vĩnh viễn. Trong một ngày thu cao khí sảng, Chiêu Quân cáo biệt cố thổ, đăng trình về phương bắc. Trên đường đi, tiếng ngựa hí chim hót như xé nát tâm can của nàng; cảm giác bi thương thảm thiết khiến tim nàng thổn thức. Nàng ngồi trên xe ngựa gảy đàn, tấu lên khúc biệt ly bi tráng. Nhạn bay về phương nam nghe thấy tiếng đàn, nhìn thấy thiếu nữ mỹ lệ trên xe ngựa, quên cả vỗ cánh và rơi xuống đất. Từ đó, Chiêu Quân được gọi là “Lạc Nhạn”.

4.Dương Quý PhiĐường Triều Khai Nguyên niên, có một thiếu nữ tên gọi Dương Ngọc Hoàn được tuyển vào cung. Sau khi vào cung, Ngọc Hoàn tư niệm cố hương. Ngày kia, nàng đến hoa viên thưởng hoa giải buồn, nhìn thấy hoa Mẫu Đơn, Nguyệt Quý nở rộ, nghĩ rằng mình bị nhốt trong cung, uổng phí thanh xuân, lòng không kềm được, buông lời than thở : “Hoa a, hoa a ! Ngươi mỗi năm mỗi tuổi đều có lúc nở, còn ta đến khi nào mới có được ngày ấy ?”. Lời chưa dứt lệ đã tuông rơi, nàng vừa sờ vào hoa, hoa chợt thu mình, lá xanh cuộn lại. Nào ngờ, nàng sờ phải là loại Hàm Xú Thảo (cây mắc cỡ). Lúc này, có một cung nga nhìn thấy, người cung nga đó đi đâu cũng nói cho người khác nghe việc ấy. Từ đó, mọi người gọi Dương Ngọc Hoàn là “Hoa Nhượng”.

5.Trác Văn QuânGì gì đó của Tư Mã Tương Như thời Hán

6.Ban ChiêuEm gái của Ban Cố, Ban Siêu. Ban Cố soạn Hán Thư, bộ sử nối tiếp Sử Ký của Tư Mã Thiên, Hán Thư chưa kịp hoàn thành thì Ban Cố bị Lạc Dương Lệnh hãm hại mà chết, Ban Chiêu giúp anh hoàn tất phần “Thiên Văn Chí” trong Hán Thư.

7.Thái DiễmTức Thái Văn Cơ, con gái của quan Nghị Lang Thái Ung thời Đông Hán

8.Tạ Đạo UẩnCháu gái Tạ An, người xuất hiện trong điển “Vịnh Nhứ Tài”. Tác phẩm tiêu biểu : “Đăng Sơn”Nga nga đông nhạc cao,Tú cực xung thanh thiên.Nham trung gian hư vũ,Tịch mịch u dĩ huyền.Phi công phục khí tượng,Vân cấu thành tự nhiên.Khí tượng nhĩ hà nhiên ?Toại lệnh ngã lâu thiên.Thệ tướng trạch tư vũ,Khả dĩ tận thiên niên.

9. Võ Tắc ThiênNữ hoàng Võ Tắc Thiên đại đế (624 – 705), cổ vãng kim lai duy chỉ có 1 người này. Võ Tắc Thiên là nữ hoàng duy nhất trong lịch sử Trung Quốc. Cũng có các tiểu nữ hoàng khác từng ngồi trên bảo tọa của hoàng đế, nhưng các quan điểm hiện nay chỉ xem Võ Tắc Thiên là nữ hoàng duy nhất, bởi vì bà lên ngôi hoàng đế bằng chính thực lực của bản thân, không phải là tượng gỗ nghe theo sự điều khiển của kẻ khác

10. Thượng Quan Uyển NhiCháu gái Thượng Quan Nghị, hiệu xưng là Cân Quốc Thủ Tướng đầu tiên. Thời Đường Cao Tông, cháu gái tể tướng Thượng Quan Nghị là Thượng Quan Uyển Nhi, thông thuộc thi thư, không những biết ngâm thơ viết văn mà còn hiểu biết chuyện xưa nay, thông minh mẫn tiệp dị thường.

11. Ban Tiệp DưBan Tiệp Dư là con nhà danh môn, còn trẻ đã học thành tài, thời Hán Thành Đế được lập làm Tiệp Dư. Chị em Triệu Phi Yến sau khi đắc sủng, ganh ghét tài năng phẩm hạnh của Ban Tiệp Dư, Ban Tiệp Dư ngày đêm lo sợ nên xin theo hầu thái hậu ở cung Trường Tín. Có thể bài “Đoàn Phiến Thi” được sáng tác tại cung Trường Tín, bài thơ nhỏ này dùng từ thái mới mẻ, tình như ai oán, biểu hiện thật ủy uyển hàm súc, có một loại khí độ oán mà không giận

12. Chân Hoàng HậuSau khi Tào Phi xưng đế, sủng hạnh Quách hoàng hậu, Quách hậu cậy đắc sủng nên gièm pha Chân hoàng hậu, từ đó Chân hoàn hậu thất sủng. Sau khi bị vua bỏ lơ không nói đến, từ “Đường Thượng Hành” có thể đọc thấy được lòng tương tư cực chí của một người vợ đối với trượng phu, một lòng thâm tình vô hối. Sự chờ đợi của Chân hoàng hậu đáng thương cuối cùng chỉ là một tờ giấy chết của Tào Phi. Thậm chí sau khi chết, thi thể phải lấy tóc che mặt, lấy trấu lấp miệng, chịu nỗi khổ vũ nhục và lăng ngược.Đường Thượng HànhBồ sinh ngã trì trung, kỳ diệp hà li li.Bàng năng hành nhân nghĩa, mạc nhược tiếp tự tri.Chúng khẩu thước hoàng kim, sử quân sinh biệt li.Niệm quân khứ ngã thời, độc sầu thường khổ bi.Tưởng kiến quân nhan sắc, cảm kết thương tâm ti.Niệm quân thường khổ bi, dạ dạ bất năng mị.

13. Hoa Nhị Phu NhânTống Thái Tổ Triệu Khuông Dẫn từng ngưỡng mộ tài danh của Hoa Nhị Phu Nhân. Hoa Nhị Phu Nhân là Phí Quý Phi của Hậu Thục Hậu Chủ - Mạnh Xưởng, xuất thân là 1 ca kỹ ở Thanh Thành (nay ở phía Đông Nam thành phố Giang Yển). Tương truyền “Hoa Nhị Phu Nhân Cung Từ” có hơn 100 biến, trong đó thật ra chỉ có hơn 90 biến. Khi Tống diệt Hậu Thục, chỉ dùng có 1 vạn quân, 14 vạn quân Hậu Thục không chiến mà hàng, Hoa Nhị Phu Nhân theo Mạnh Xưởng lưu vong về phương bắc, đêm nghỉ ở Gia Minh dịch trạm, cảm hoài nỗi buồn nước mất nhà tan, đề lên vách quán bài “Thái Tang Tử”. Nhưng vì quân kỵ thôi thúc nên bị mất hết một nửa, cứ viết được 1 chữ lại rơi lệ.Thái Tang TửSơ li thục đạo tâm tướng toái,Li hận miên miên.Xuân nhật như niên,Mã thượng thời thời văn đỗ quyên.

14. Hầu Phu NhânTùy Dương Đế Dương Quảng tại vị, quảng cáo cao lâu, bắt hàng ngàn thiên hạ mỹ nữ nhốt vào trong đó, Hầu Phu Nhân chính là 1 trong số hàng ngàn cung nữ đó mà suốt cả cuộc đời cũng chưa hề gặp được Tùy Dương Đế, cuối cùng tự ải mà chết

15.Đường UyểnBiểu muội của Lục Du. Tác phẩm tiêu biểu : “Thoa Đầu Phụng”Thế tình bạc, nhân tình ác, vũ tống hoàng hôn hoa dịch lạc.Hiểu phong can, lệ ngân tàn, ý giam tâm sự, độc ngữ tà nan.Nan, nan, nan !Nhân thành các, kim phi tạc, bệnh hồn thường tự thu thiên tác.Giác thanh hàn, dạ lan san, phạ nhân tuân vấn, yết lệ trang hoan.Mãn, mãn, mãn !

16. Tiết ĐàoNữ thi nhân thời Đường, người gọi là Nữ Hiệu Thư, từng xướng họa cùng thi nhân nổi tiếng đương thời Nguyên Trẩn, thực lực không thua kém. Tác phẩm tiêu biểu : Ngô Đồng Thi (làm khi mới 8 tuổi)Đình trừ nhất cổ đồng,Tủng cán nhập vân trung,Chi nghênh nam bắc điểu,Diệp tống vãng lai phong.Tiết Đào (770-832), tự Hồng Độ. Cha Tiết Vân là một viên tiểu lại ở kinh đô, sau loạn An Sử dời đến ở Thành Đô, Tiết Đào sinh vào năm thứ 3 Đại Lịch thời Đường Đại Tông. Lúc còn nhỏ đã thể hiện rõ thiên phú hơn người, 8 tuổi đã có thể làm thơ, cha từng ra đề “Vịnh Ngô Đồng”, ngâm được 2 câu “Đình trừ nhất cổ đồng, tủng cán nhập vân trung”; Tiết Đào ứng thanh đối ngay : “Chi nghênh nam bắc điểu, diệp tống vãng lai phong”. Câu đối của Tiết Đào như dự đoán trước mệnh vận cả đời của nàng. Lúc 14 tuổi, Tiết Vân qua đời, Tiết Đào cùng mẹ là Bùi Thị nương tựa nhau mà sống. Vì sinh kế, Tiết Đào bằng dung mạo và tài năng hơn người tinh thi văn, thông âm luật của mình bắt đầu đến các nơi ăn chơi hoan lạc, rót rượu, phú thi, đàn xướng hầu khách nên bị gọi là “Thi Kỹ”.Thời Đường Đức Tông, triều đình mời Trung thư lệnh Vĩ Cao làm Tiết độ sứ Kiếm Nam, thống lược Tây Nam, Vĩ Cao là một quan viên nho nhã cũng có tài thơ văn, ông nghe nói về tài năng xuất chúng của Tiết Đào mà còn là hậu nhân của quan chức triều đình, liền phá lệ mời nàng dùng thân phận nhạc kỹ đến Soái Phủ đãi yến phú thi, Tiết Đào trở thành Doanh Kỹ nổi tiếng ở Thành Đô (Nhạc kỹ chính thường được mời đến các cuộc vui chơi của võ quan trấn thủ các nơi). Sau 1 năm, Vĩ Cao mến tài Tiết Đào, chuẩn bị tấu xin triều đình để Tiết Đào đảm nhiệm quan chức Hiệu Thư Lang, tuy chưa kịp thực hiện nhưng danh hiệu “Nữ Hiệu Thư” đã không kính mà đến, đồng thời Tiết Đào cũng được gọi là “Phụ Mi Tài Tử”. Về sau, Vĩ Cao vì trấn thủ biên cương có công nên được phong làm Nam Khang Quận Vương, rời khỏi Thành Đô. Lý Đức Dụ tiếp nhiệm Kiếm Nam Tiết Độ Sứ cũng rất ngưỡng mộ tài năng của Tiết Đào. Trong suốt cuộc đời của Tiết Đào, Kiếm Nam Tiết Độ Sứ tổng cộng có 11 người thay phiên đảm nhiệm, người nào cũng vô cùng thanh lãi và kính trọng nàng, địa vị của nàng đã vượt xa một tuyệt sắc hồng kỹ tầm thường...

17. Chu Thục ChânNữ từ nhân nổi tiếng thời Đường, hiệu xưng U Thê Cư Sĩ, được biết là một tài nữ người ở Tiền Đường thời Tống, thi từ đều giỏi, đương thời chỉ có nàng mới xứng tề danh với Lý Thanh Chiếu. Tác phẩm tiêu biểu có “Đoạn Trường Tập” và “Đoạn Trường Từ” được lưu truyền, nổi tiếng nhất là “Điệp Luyến Hoa”.Chu Thục Chân có cuộc đời khá u sầu. Nguyên nàng có một ý trung nhân lý tưởng, cũng là người tài hoa mà nàng tự quen biết. Nhưng phụ mẫu không cho phép nàng kết hôn với ý trung nhân của mình, mà gả nàng cho 1 thương nhân. Chồng nàng là người chỉ biết kiếm tiền, đối với thi từ và tranh vẽ của nàng đều không có hứng thú, vì vậy mà cuộc sống của nàng lúc nào cũng đầy u sầu và tẻ nhạt.

18. Quách ÁiVì sự ích kỷ của các đời đế vương, quảng thúc mỹ nữ, nhốt trong hậu cung đã làm hại thanh xuân, hạnh phúc và tính mệnh của biết bao thiếu nữ. Nếu có kiếp sau, chắc chắn họ sẽ hy vọng được gả vào một nhà bình thường, trên còn phụ mẫu, dưới có nhi nữ, họ cũng cam tâm tình nguyện đắm chìm trong ngọn lửa yêu thương của thê chức mẫu chức trên nhân gian, tháng năm dần qua cho đến một ngày kia họ lạc hạ hoàng tuyền, tức là kiếp này đã dứt

19. Liễu NhưTài nữ nổi tiếng thời Đường, đứng đầu Tần Hoài Bát Diễm, từng chiết chiêu võ công với 2 thi nhân nổi tiếng đương thời là Trần Tử Long, Tiền Khiêm Ích ; làm rạng danh quần thư, không nhượng phe tu mi.

20. Lý Sư SưTư ái của Tống Huy Tông (bồ nhí).(Rất nổi tiếng trong tác phẩm Thủy Hử. Nghe đâu là người iu của Lãng Tử Yến Thanh)

21. Trần Viên ViênTrần Viên Viên là mỹ nhân đã gián tiếp khiến giang sơn Trung Hoa rơi vào tay giặc Thát từ quan ngoại.Nghe nói do Ngô Tam Quế hận không lấy được nàng, đã dẫn quân Thanh vào cửa quan, để dành lại người đẹp. Vì vậy không phải do nàng trực tiếp gây ra cảnh sinh linh đồ thán đó, nhưng vẫn bị người của mấy đời sau phỉ nhổ

22. Lý Thanh ChiếuLý Thanh Chiếu, hiệu “Dịch An Cư Sĩ”, người Sơn Đông - Lịch Thành thời Tống (nay là Sơn Đông - Tế Nam). Cha là Lý Cách Phi, làm quan đến Lễ Bộ Viên Ngoại Lang, một người học vấn uyên bác. Mẹ là Vương Thị, cũng là một người biết thơ văn. Lý Thanh Chiếu được cha dạy ngâm thơ, viết từ và tản văn từ nhỏ. 18 tuổi được gả cho Triệu Minh Thành, cũng là một người có học vấn. 2 vợ chồng cùng sinh hoạt, cùng học tập, cuộc sống rất tình thú. Khi quân Kim diệt Tống, vợ chồng Lý Thanh Chiếu chạy xuống phương nam lánh nạn. Năm 1129, Triệu Minh Thành được phái đến Hồ Châu nhậm chức, đi đến Kiến Khang thì qua đời, Lý Thanh Chiếu phải bôn ba đến Chiết Giang nương nhờ em trai là Lý Kháng. Về sau cùng với Lý Kháng phiêu bạc qua Việt Châu, Đài Châu, Hàng Châu và Kim Hoa.Sinh đang tác nhân kiệt, tử diệc vi quỷ hùng.Chí kim tư Hạng Vũ, bất khẳng quá Giang Đông

23. Tả PhấnTấn Vũ Đế Tư Mã Viêm nghe tiếng em gái thi nhân Tả Tư là Tả Phấn có tài năng hơn người nên lập tức tuyển vào cung, Tả Phấn vì tài đức siêu quần nên ngày ngày được đế vương cùng quần thần tán thưởng, được phong làm người coi giữ hậu cung. Hiềm nổi ngư sắc hoang đường Tư Mã Viêm là một trong số các đế vương vô sỉ vô vi của lịch sử, Tả Phấn được phong là Quý Phi, bất quá là do Tư Mã Viêm vì cái hư danh trọng hiền đãi sĩ, trong “Tấn Thư” gọi Tả Phấn là “Tư lậu thể luy, thường cư bạc thất” (thân thể gầy yếu, ở nhà đạm bạc). “Trác Mộc Thi” là tác phẩm mà trong đó, Tả Phấn tả lại cuộc sống đạm bạc của mình

24. Hoàng Nga

25.Vệ Tử PhuNổi tiếng khắp thiên hạ vì mái tóc đen và đẹp

26. Ngư Huyền Cơ

27. Đổng Ngạc PhiNgười thân yêu nhất của Thuận Trị Đế

28. Hồng Phất NữPhong trần tam hiệp - Trương Hồng Phất, ái thê của Lý Tịnh, một cô gái thông minh và giản dị.

29.Hạ CơHạ Cơ là con gái của Trịnh Mục Công , Hạ Cơ có một sắc đẹp được người ta gọi là "Đào Hoa Phu Nhân" , Hạ Cơ rất đẹp lại giỏi về văn và Hạ Cơ cũng là tam trong tứ Mỹ Nhân của đời Xuân Thu.

30. Chương Đức ĐậuHán hoàng hậu

31. Đặng TuyHán Hoà Hy hoàng hậu

32. Lý Hương Quân

33. Triệu Phi YếnHán Thành Đế hoàng hậu. Giỏi ca múa, thân hình nhỏ gọn, nhẹ như chim yến, tương truyền có thể đứng trong lòng bàn tay mà múa nên gọi là “Phi Yến”. Nhập cung thời Thành Đế cùng với Tiệp Dư, sau được lập làm hoàng hậu. Khi Bình Đế tức vị, bị phế làm thứ dân, tự sát mà chết

Hành kỳ thập quyết !

1.Bất đắc tham thắng - không được tham thắng
2.Nhập giới nghi hoãn - Tiến vào đất địch nên chậm rãi, thong thả
3.Công bỉ cố ngã - Đánh quân địch phải tự xem lại điểm yếu của mình
4.Khí tử tranh tiên - Phải biết bỏ quân lấy quyền chủ động
5.Xá tiểu tựu đại - Bỏ nhỏ để lấy lớn
6.Phùng nguy tu khí - Gặp nguy hiểm nên nghĩ đến bỏ bớt
7.Thận vân vật tốc - Di chuyển khoan thai, không nên gấp gáp
8.Động tu tương ứng - Quân bố trí phải có quan hệ hô ứng phối hợp lẫn nhau phòng khi có biến
9.Bỉ cường tự bảo - Thế địch mạnh phải tự bảo vệ, củng cố bên mình
10.Ngã nhược thủ hòa - thế yếu thì cố thủ hòa

Invade a moyo one move before it becomes territory!

Thứ Hai, 4 tháng 5, 2009

Thuật ngữ cờ vây

Khi đánh cờ:
Damezumari-Shortage of liberies
Gote no sente
Ikken tobi
Kobayashi Fuseki — Fuseki sáng tạo bởi “Con Quỷ” Kobayashi Koichi 9p
Nikken tobi
Tsumego–là các bài tập về 1 thế cờ nhất định, có thể là đối sát, nối quân hoặc thu quan có lợi nhất.
Tengen–là nước ở chính giữa bàn cờ
Yose–giai đoạn thu quan, kết thúc ván cờ
2. Bảy danh hiệu quan trọng nhất của Nhật( giải của nam)
3. Các dụng cụ chơi cờ:
Goban - 碁盤 : Bàn cờ
Goishi - 碁石: Quân cờ
Goke - 碁笥: Hộp đựng cờ
Aji nghĩa là những vị trí còn có thể khai thác , nhưng chưa thể dùng ngay mà phải đợi thời điểm thích hợp
Sau 1 cuộc tấn công, nếu nói Đen có nhiều aji xấu thì có nghĩa là Trắng còn nhiều cơ hội để tận dụng những quân Trắng “chết kỹ thuật” trong lãnh đại của Đen. Thường thì điều này xảy ra khi hình cờ của Đen xấu.
Khi đánh chiếm đất, nếu nói Đen có nhiều aji xấu thì nghĩa là Trắng còn nhiều cơ hội để tấn công hoặc xâm nhập vào lãnh địa của Đen. Thường thì điều này xảy ra khi hình cờ Đen mỏng.

Ajikeshi nghĩa là bạn phá bỏ aji xấu của đối thủ. Điều này làm bạn mất đi cơ hội tận dụng sơ hở đó trong tương lai.
Atari nghĩa là nước đi khiến 1 nhóm quân của đối thủ chỉ còn 1 khí.
Dame là những điểm vô giá trị. Nói cách khác, Đen hay trắng đi vào đều không được thêm điểm
Damezumari nghĩa là thiếu khí. Một nhóm quân àm thiếu khí thì hoặc rất dễ bị giết hoặc không thể tấn công tối đa đối thủ.
Fuseki nghĩa là khai cuộc-giai doạn mở đầu của 1 ván cờ vây.
Gote nghĩa chung là 1 nước đi mà đối thủ không cần đáp lại.
Gote no sente
Gote no sente nghĩa là 1 nước đi có vẻ như là gote nhưng thực chất là sente.
Hane nghĩa là nước đi chéo chặn đầu 1 quân hoặc 1 nhóm quân.
Hamete nghĩa là Bẫy định thức. Nói cách khác, nghĩa là cố tình đi 1 nước không có trong định thức nhằm làm rối loạn đối phương, nếu đối phương đi sai, mình sẽ nắm được lợi thế
Hoshi là các sao trên bàn cờ. Có tất cả 9 sao–các vị trí được đánh dấu ô vuông là sao:
Joseki là định thức–những nước đi mà theo các kỳ thủ pro là có lợi nhất trong 1 vị trí cụ thể nào đó. Thường gặp nhất là 1định thức góc.
Ikken tobi
Ikken tobi là nước nhảy cách một.
Kakari là nước đi tấn công góc khi đối thủ chỉ mới có 1 quân bảo vệ góc.
Keima là nước kị sĩ-na ná nước đi của ngựa trong cờ vua.
Kosumi là nước đi chéo.
Kobayashi Fuseki
Là 1 fuseki rất nổi tiếng những năm 80 do 1 trong những kỳ thủ huyền thoại của thế kỷ 20-Kobayashi Koichi 9p tạo ra.
Miai nghĩa là 1 thế cờ mà có 2 nước đi có giá trị ngang nhau. Nếu đen đi nước này thì trắng đi nước kia và ngược lại.
Moyo là 1 khu đất mà Đen/Trắng có tầm ảnh hưởng lớn, có thể biến thành lãnh địa của mình.
Nikken tobi
Nikken tobi là nước nhảy cách đôi.
Nobi là nước nối dài, tiếp thêm khí cho 1 nhóm quân.
Nozoki là 1 nước đi đe dọa sẽ cắt quân đối thủ. Nozoki có thể dùng để phá mắt, phá chinh quân hoặc tạo aji.
Seki là trường hợp sống chung. Nói cách khác, Đen và Trắng cùng sống, mà không bên nào có thể giết bên nào.
Semeai là 1 cuộc đuổi bắt quân hay đối sát. Bên thắng là bên đi nước atari trước.
Sente là tiên thủ, mang ý nghĩa ngược lại với gote. Nói đen có tiên thủ, nghĩa là đến lượt đen đi (đặc biệt là khi đen không cần đáp lại nước đi trước của Trắng) . Nói cách khác, đen được quyền tự do quyết định nước đi tiếp theo ở đâu mà ko cần phụ thuộc vào nước đi trước đó của trắng.
Shicho là thế chinh quân hoặc vặn đầu dê.
Shimari là nước đi khóa góc nhằm bảo vệ không cho đối thủ còn đất để xâm nhập phá góc.
Snapback nghĩa là vồ ngược. Thế cờ mà nếu đối thủ ăn quân của mình thì mình sẽ giết lại quân của đối thủ do quân đối thủ bị thiếu khí.
Tesuji là 1 nước đi khéo léo, có thể xem là nước đi tốt nhất trong 1 thế cờ nhất định.
Tenuki nghĩa là thoát tiên. Nếu nói Đen tenuki, nghĩa là Đen ko trả lời nước đi trước của Trắng mà đi một chỗ nào khác trên bàn cờ. Chú ý, tenuki khác sente. Sente là nước Trắng đi nhưng Đen ko cần phải đáp lại vì nó vô hại. Còn tenuki là có thể do tạm thời Đen ko nghĩ ra cách đáp lại nước đi của Trắng hoặc quân đen đã chắc chắn chết rồi.